Bên này là nhà của má, bên kia là nhà của con; bên này là nhà tui, bên kia là nhà bạn... Bên kia là những ký ức của những ngày đã qua để bên này giờ là ký ức của những ngày vui...
Vậy là bên bến sông hôm nào, những tảng lục bình đã cuốn theo niềm khát khao của bà con đến với muôn phương. Và tình người sẽ luôn đủ rộng để ôm chứa mong mỏi ấy.
Trong quá trình đi thực tế, chúng tôi đã từng phỏng vấn nhiều nhân vật đang sống trong những căn chòi lá, để rồi đau lòng khi nghe họ chia sẻ: "Nghèo quá, làm sao dám mơ có 1 nơi lành lặn để ở, làm sao mơ giấc ngủ được bình yên khi mưa về..."
Yêu thương không cần phải đợi đến khi trưởng thành, cũng không cần phải có thật nhiều mới có thể cho đi. Ngày nào đó khi nhìn lại, điều khiến ta mỉm cười không phải là những gì ta đã giữ lại mà là những yêu thương ta đã kịp trao đi.