Bà Năm không sợ nghèo, không sợ cực, chỉ sợ một ngày không còn đủ sức để lo cho con. Với bà, tình thương con không có điểm dừng, chỉ có thể mang theo đến tận những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Nguyện mong một sớm mai trở về, chúng ta mãi luôn là những người “Biết
đủ, biết thương, biết buông, và biết cách tử tế với trái tim lương thiện thuở
ban đầu.”
Yêu thương, nâng đỡ, sớt chia những giọt nước mắt đớn đau, rồi -sau cùng, đó là cùng nhau đón nhận những niềm hân hoan, những giọt nước mắt hạnh phúc vỡ òa của một hoàn cảnh tưởng chừng chỉ có bế tắc, chỉ có tuyệt vọng.