Mẹ ơi, con không thể làm trọn vẹn chữ hiếu với ba mẹ, không có nhiều thời gian dành cho ba mẹ, cho gia đình – nhưng con luôn cần, mãi mãi cần gia đình, cần mẹ khỏe mạnh để ở đó đợi con về - Hứa nha Mẹ, hãy ở bên Ba và chúng con dài nhất có thể…
Chiều hôm ấy, hoàng hôn ôm trọn vùng quê thanh bình bằng sắc màu rực rỡ. Bên dưới bầu trời ấy, Nhiều bước đi, nở nụ cười bẽn lẽn. Cuộc đời Nhiều, từ nay đã khác.
Trên những chuyến hành trình Mùa xuân yêu thương, ta cùng lắng nghe tiếng gió xuân rạo rực, lắng nghe tiếng cười con trẻ líu ríu, lắng nghe tiếng lòng hạnh phúc của người mẹ; lắng nghe tâm tư vẹn tròn của người cha...
Bao lần cây cầu “bất lực” khi không thể giữ được đôi chân ai đó bước ngang qua, và thế là đã có ít nhất 5 - 7 người vì trơn trượt mà ngã xuống dòng nước đục.