Năm cũ sẽ nhường chỗ cho năm mới, hy vọng sẽ lại được thắp lên ; sẽ có những ngày mới để mọi người cùng cố gắng, để nỗ lực cho những điều chưa trọng vẹn, để lấp đầy cho những yêu thương còn dang dở.
Trong những chặng hành trình, ekip cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc ngọt hơn cả viên kẹo khi những đứa bé nghèo được mặc trên mình chiếc áo ấm; chiếc áo không chỉ ấm mà còn rất ấm, rất đẹp – đẹp đến nỗi có đứa, nó cứ mặc suốt cả ngày lẫn đêm
...khi ngồi trò chuyện với cô Kính Viên, thỉnh thoảng lại nhìn thấy bàn tay cô run run lấy chiếc khăn nhỏ trong túi ra lau nước mắt, lòng HT như thắt lại- cảm xúc này làm sao tả xiết- vị sư cô đã 75 tuổi nhỏ thó trong bộ áo lam, đôi dép cũ sờn...
Một bông hoa đẹp được nuôi lớn bằng tình cha, bằng nghị lực của một người con và bằng tình người của biết bao khán thính giả đã âm thầm đồng hành suốt những năm tháng qua.