Những ngôi nhà, mái trường, những con đường chìm ngập trong nước, những cánh tay yếu ớt giơ lên từ mái ngói cầu cứu, giọt nước mắt của người dân mất người thân, mất hết tài sản hòa chung trong mưa bão. Mưa gió lướt thướt.
Lê Minh Giao Thủ Khoa năm nào, nay tiếp tục là Thủ Khoa…Tương lai của Giao thênh thang ở phía trước – Đó là quả ngọt mà con đã hái được sau một chặng đường dài nỗ lực không ngừng nghỉ.
Trên mảnh đất tâm hồn, nếu chúng ta ươm xuống những hạt mầm thiện lương, thì sẽ có một ngày chúng đơm hoa kết trái, và trái ngọt ấy cuối cùng sẽ trao gửi lại tay người đã vun trồng...
Bây giờ, chỗ dựa duy nhất của 3 đứa trẻ là ông ngoại. Ở cái tuổi lục tuần rồi, trông ngoại rất gầy gò, ốm yếu nhưng ngày ngày vẫn đi mò cua, bắt ốc và làm thuê cho người ta, có việc gì người ta kêu, việc nặng, việc nhẹ gì ông cũng gắng sức làm kiếm..
Hãy tin rằng, nụ cười của bạn – dù chỉ là một tia nắng nhỏ – cũng có thể sưởi ấm cả một tâm hồn đang lạc lối, thậm chí là một người mà bạn từng nghĩ rằng họ chẳng mảy may quan tâm đến bạn.