Thương tụi nhỏ, thương ekip và thương cả hành trình mà chúng mình đã chọn. Hành trình ấy có những khoảng lặng mà ít ai thấy được - KHOẢNG LẶNG của những CÔ GÁI mang trong TIM mình SỨ MỆNH mang tên SÁT CÁNH CÙNG GIA ĐÌNH VIỆT
“CÙNG EM ĐI QUA MÙA LŨ”, đi qua những ngày đôi tay em bị ngứa ngáy khi mùn cưa trên bàn học bám vào da...
Đi qua ngày mưa nước dột đầy bàn ghế, em không thể ngồi học được vì đâu còn chỗ nào sạch sẽ để em viết con chữ tròn trĩnh như lời cô dạy...